Cuộc sống

Đàn bà càng kiên cường, đường tình càng bạc bẽo?

Trong những buổi trà chiều cùng hội chị em, hay giữa những dòng tâm sự gửi về tòa soạn, tôi thường nghe một câu nói đầy xót xa: 'Phụ nữ giỏi quá, mạnh mẽ quá để làm gì? Để rồi cuối cùng lại phải gánh vác tất cả một mình.'

Có những người đàn bà chọn sống như loài xương rồng, tự chắt chiu nhựa sống giữa bão giông mà chẳng cần một bàn tay che chở. Họ giỏi việc nước, đảm việc nhà, tự sửa bóng đèn và tự lau nước mắt. Nhưng nghiệt ngã thay, khi phụ nữ quá toàn năng, đàn ông lại quên mất bản năng bảo vệ. Bài viết này là tiếng lòng gửi đến những người đàn bà đang gồng mình lên để kiên cường, để rồi giật mình nhận ra đường tình sao quá đỗi bạc bẽo.

Khi một người đàn bà có thể tự mình làm tất cả, họ vô tình tạo ra một khoảng cách vô hình với người đàn ông bên cạnh. (Ảnh minh họa)

Phụ nữ kiên cường – Những đóa xương rồng giữa sa mạc

Chúng ta đang sống trong một thời đại mà sự độc lập của phụ nữ được tôn vinh hơn bao giờ hết. Một người phụ nữ hiện đại không chỉ đảm việc nhà mà còn phải giỏi việc nước, phải có sự nghiệp riêng, phải tự chủ về kinh tế. Họ tự học cách sửa bóng đèn, tự lái xe đường dài, tự đối mặt với những áp lực kinh tế mà chẳng cần dựa dẫm vào ai.

Sự kiên cường đó, ban đầu vốn là một chiếc áo giáp để họ tự bảo vệ mình trước những sóng gió cuộc đời. Thế nhưng, dần dần, chiếc áo giáp ấy dường như gắn chặt vào da thịt, khiến họ quên mất cách làm một "nhành hoa mềm yếu" cần được che chở.

Khi một người đàn bà có thể tự mình làm tất cả, họ vô tình tạo ra một khoảng cách vô hình với người đàn ông bên cạnh. Đàn ông, xét cho cùng, luôn có bản năng che chở và bảo vệ. Khi đứng trước một người phụ nữ quá bản lĩnh, họ cảm thấy mình trở nên "thừa thãi". Sự kiên cường của người vợ đôi khi vô tình tước đi cơ hội được làm "người hùng" của người chồng. Và từ đó, những rạn nứt bắt đầu nảy sinh.

Sự bạc bẽo đến từ thói quen "tự gánh vác"

Cái bạc bẽo của đường tình không phải lúc nào cũng đến từ việc người đàn ông phản bội hay rời bỏ. Đôi khi, nó đến từ chính sự vô tâm được nuôi dưỡng bởi sự mạnh mẽ của người phụ nữ.

Vì bạn quá kiên cường, nên khi bạn mệt mỏi, người ta tưởng bạn vẫn ổn. Vì bạn quá thấu hiểu và bao dung, nên người ta mặc định rằng bạn sẽ không bao giờ tổn thương. Vì bạn luôn là người giải quyết mọi rắc rối trong gia đình, nên người đàn ông dần buông tay, phó mặc mọi chuyện cho bạn.

Có những người đàn bà, ban ngày là một "nữ cường nhân" nơi công sở, tối về lại là "siêu nhân" trong bếp. Họ không dám khóc, không dám than vãn vì sợ gia đình lo lắng, sợ mình trở nên yếu đuối. Chính cái sự "không dám" ấy đã tạo nên một kịch bản nghiệt ngã: Bạn càng gồng mình lên, gánh nặng trên vai bạn càng nặng, còn sự sẻ chia từ đối phương thì lại càng ít đi. Đó chẳng phải là một sự bạc bẽo đau lòng hay sao?

Khi đôi vai không còn muốn gồng gánh

Tôi từng được nghe câu chuyện về một người chị, thành đạt và độc lập đến mức ai cũng ngưỡng mộ. Chị có thể tự mua nhà, mua xe, một mình nuôi con và chăm sóc bố mẹ hai bên chu toàn. Nhưng trong một phút yếu lòng, chị bật khóc: "Ước gì có lúc mình được phép ngã quỵ mà không phải lo sợ rằng nếu mình ngã, thế giới này sẽ sụp đổ."

Nghịch lý ở chỗ, phụ nữ kiên cường thường là những người cô đơn nhất trong chính cuộc tình của mình. Họ đứng vững giữa bão giông, nhưng lại héo hon trong sự yên lặng của căn nhà. Sự bạc bẽo không phải là không có ai bên cạnh, mà là có người ở bên nhưng chẳng thể tựa đầu vào.

Người ta cứ ngợi ca những người đàn bà thép, nhưng ít ai hỏi họ có đau không. Thế gian này lạ lắm, người ta chỉ muốn dỗ dành đứa trẻ hay khóc, chứ chẳng mấy ai để ý đến đứa trẻ ngoan ngoãn tự ngồi chơi một mình. Phụ nữ cũng vậy, càng biết điều, càng mạnh mẽ thì lại càng chịu nhiều thiệt thòi.

Hãy cho phép mình được "yếu đuối" đúng lúc

Gửi những người đàn bà đang gồng mình lên để kiên cường: Sự mạnh mẽ là điều cần thiết để tồn tại, nhưng đừng dùng nó để đẩy hạnh phúc ra xa.

Đường tình bạc bẽo không phải vì bạn quá giỏi, mà có lẽ vì bạn đã quên mất cách nhận lại. Tình yêu vốn là sự trao đổi năng lượng. Nếu bạn cứ cho đi sự mạnh mẽ và gánh vác hết phần việc của đối phương, bạn đang vô tình làm mất đi sự cân bằng của cán cân hạnh phúc.

Học cách kiên cường để không bị quật ngã bởi bão giông, nhưng cũng hãy học cách trở nên mềm mại để được yêu thương. Đừng sợ việc bộc lộ sự mệt mỏi hay nhờ vả sự giúp đỡ. Một chút "yếu đuối" đúng lúc không làm mất đi giá trị của bạn, mà nó là chất xúc tác để người đàn ông cảm thấy mình được cần đến, được trân trọng.

Hạnh phúc không nằm ở việc bạn có thể làm được bao nhiêu thứ, mà nằm ở việc bạn có thể sẻ chia bao nhiêu điều với người đồng hành. Đừng để sự kiên cường trở thành bức tường ngăn cách trái tim.

Lời kết từ tòa soạn cho những trái tim mạnh mẽ

Đàn bà ơi, sau những giờ phút can trường ngoài xã hội, hãy cho phép mình buông bỏ chiếc mặt nạ sắt khi trở về nhà. Hãy cứ là người phụ nữ biết đau khi bị thương, biết khóc khi buồn và biết cần một vòng tay ôm khi mệt mỏi. Đừng để sự kiên cường biến đường tình của mình thành lối nhỏ cô đơn. Bởi suy cho cùng, ai cũng xứng đáng có một bến đỗ bình yên để tựa vào, chứ không phải chỉ mãi là cột trụ đứng vững giữa phong ba.

Tác giả: Song Tử

Nguồn tin: giadinhonline.vn

BÀI MỚI ĐĂNG

TOP