Cuộc sống

Tôi chỉ muốn bố dượng dắt tay lên lễ đường dù có bố đẻ

Chị em tôi bị bố ruột bỏ rơi khi tôi mới hơn 3 tuổi vì mẹ không sinh được con trai. Tôi lớn lên nhờ vòng tay của bố dượng, người yêu thương chị em tôi như con đẻ. Thật trớ trêu, lúc tôi chuẩn bị làm đám cưới, bố đẻ lại quay về nhận con…

Khi tôi hơn 3 tuổi, em gái tôi vừa tròn 1 tuổi thì bố bỏ đi vì mẹ không sinh được con trai, còn bố thì vốn trăng hoa từ khi còn trẻ. Lúc người phụ nữ mà bố quan hệ bên ngoài mang thai cũng là lúc gia đình tôi đổ vỡ sau những trận cãi vã triền miên rồi bố xách đồ rời khỏi nhà. Từ đó đến nay, ông không một lần hỏi thăm và chu cấp cho chị em tôi.

Mẹ tôi lúc đó gần như không có tài sản gì ngoài 2 đứa con, không việc làm ổn định, phải ở trong căn nhà thuê chật chội. Tôi còn quá bé để hiểu hết nỗi cực nhọc của mẹ, chỉ biết rằng những ngày đó, bữa cơm không có gì ngoài đĩa rau và đậu luộc.

Tôi đã nghĩ rất nhiều về ngày cưới của mình và người dắt tay tôi lên lễ đường là dượng (ảnh minh họa: AI)

Rồi mẹ gặp dượng, người đàn ông chưa lấy vợ lần nào nên bị mọi người dèm pha rằng trai tân lấy nạ dòng, nuôi con tú hú… nhưng dượng không phản ứng, chỉ lặng lẽ chăm sóc mẹ con tôi. Tình cảm đến rất tự nhiên, dần dà chị em tôi gọi dượng là bố như một nhẽ đương nhiên bởi tình cảm ông dành cho chúng tôi.

Dượng đưa đón chúng tôi đi học, ngồi chờ ngoài cổng mỗi buổi tan trường. Khi tôi ốm, dượng thức trắng đêm bế tôi đi viện, khi em gái tôi khóc vì bị bạn trêu không có bố ruột, dượng ôm nó vỗ về nói ông là bố của chúng tôi. Mẹ và dượng không có con chung, nên toàn bộ tình cảm, sự chăm chút, dượng dành hết cho hai chị em tôi.

Chúng tôi lớn lên trong một gia đình đủ đầy về yêu thương. Chị em tôi ngoan ngoãn, học giỏi, lần lượt đỗ đại học rồi có công việc ổn định. Với tôi, dượng là bố và là chỗ dựa cho tôi cảm giác an toàn suốt tuổi thơ.

Mọi chuyện tưởng như sẽ mãi yên ổn cho đến khi tôi sắp lấy chồng. Một ngày, mẹ gọi tôi lại và nói bố ruột đã liên lạc, muốn nhận con. Hai mươi năm không một lời hỏi han, giờ ông xuất hiện đúng lúc tôi chuẩn bị cưới, nói rằng ân hận muốn bù đắp cho mẹ con tôi.

Tôi không ghét bố đẻ, nhưng cũng không có cảm giác thân thuộc vì 20 năm qua chị em tôi đã có một người bố luôn yêu thương là dượng. Tôi đã nghĩ rất nhiều về ngày cưới của mình và người dắt tay tôi lên lễ đường là dượng.

Khi tôi nói điều này, dượng im lặng rất lâu rồi ông nhẹ nhàng bảo tôi rằng, dù thế nào thì bố ruột vẫn là máu mủ, không thể rũ bỏ nên ngày cưới, việc dắt tay tôi nên để bố ruột làm, như một cách trọn đạo.

Tôi thương dượng, thương người đàn ông đã hy sinh cả đời vì chị em tôi mà chưa từng đòi hỏi điều gì. Tôi cũng hiểu lời dượng nói là đúng theo đạo lý nhưng giữa máu mủ sinh thành và nghĩa tình nuôi dưỡng, tôi không biết phải làm thế nào vì không muốn àm tổn thương dượng, người thực sự là bố của chị em tôi suốt cuộc đời.

Tác giả: Thùy Nhi

Nguồn tin: Báo VOV

BÀI MỚI ĐĂNG

TOP